Ngày đăng: Thứ Năm - 04/Tháng Giêng/2018

MẸ CHỒNG…MUỐN CON PHẢI SỐNG SAO???

MẸ CHỒNG…MUỐN CON PHẢI SỐNG SAO???

Em và bạn trai yêu nhau đã được 3 năm,2 đứa dự định sang năm được tuổi sẽ làm đám cưới. Nhưng bọn em lại trót có bầu được hơn tháng rồi nên nhân dịp nghỉ Tết Tây, anh ấy đưa em về ra mắt và thưa chuyện luôn với gia đình anh ấy. 

Biết em buồn,anh ấy cũng cố gắng động viên em nhiều lắm, nào là:
-    Thế là máy móc chạy tốt rồi,khỏi lo điếc nữa. Ối người ngoài kia mong muốn có con mà có được đâu! Đằng nào chúng mình chẳng phải có vài đứa,giờ có luôn 1 đứa thế này là quá đẹp. Anh trói em thế này chả lo em chạy mất, anh vừa được vợ vừa được con,lời quá lời,haha...iu da(em nhéo cho 1 phát và không quên nguýt cho 1 cái)
Rồi anh ấy trấn an thêm:
-    Bố mẹ anh cũng thích trẻ con lắm nên em cứ yên tâm, cố gắng đẻ cho ông bà 1 đứa cháu kháu khỉnh là được rồi!

Phải công nhận là em yêu được người con trai tốt! anh ấy yêu thương và nghĩ cho mẹ con em thật lòng. Vậy mà em vẫn không hết lo, em chỉ sợ nhỡ mà bố mẹ anh ấy không ưng em thì sao? Nếu biết bọn em ăn cơm trước kẻng,gia đình anh ấy có coi thường em không?...vẫn có quá nhiều câu hỏi và quá nhiều thứ để lo lắng. 

Thế rồi ngày ấy cũng đến, bọn em đặt chân vào nhà anh ấy vào đúng bữa cơm trưa. Bố anh ấy là con trưởng , anh ấy là đích tôn của cả họ. Nên hôm nay nhân dịp tết và giới thiệu người yêu của con trai,bố mẹ anh ấy làm hơn chục mâm cơm mời cả cô,dì,chú,bác …sang ăn. Sau màn chào hỏi và giới thiệu,em được đưa vào mâm của mấy bà chị họ còn anh ấy được ngồi mâm trên giường với các anh em trai khác.

Cũng may e không bị nghén nhưng vì đi đường xa về mệt và bị mất ngủ đêm qua nên em bị say xe,ngồi ăn cỗ mà chỉ ăn uống được chút ít. Các chị họ cũng tranh thủ hỏi han đủ thứ chuyện và gắp tiếp thức ăn ngập bát cho em. Em cảm động lắm vì thấy ai cũng thân thiện,dễ gần và tốt tính.
Sau bữa cơm,mẹ anh ấy gọi em ra sân và bảo:

-   Bác biết cháu đi đường xa về đây chơi và chỉ vừa ăn được bữa cơm nhưng cháu có thể giúp bác rửa hết chỗ bát đũa này được không? Cháu thông cảm nhé,từ sáng tới giờ bác cùng các chị họ dậy sớm thổi nấu nên bây giờ mệt quá, cháu làm giúp bác nhé!

 

Nói rồi,bác ấy cười rất tươi và đi vào nhà ngồi uống nước,nói chuyện tiếp. Mấy bà chị họ lúc nãy ngồi ăn cùng cũng lần lượt xin phép ra về. Thế là chả còn cách nào,em đành ngồi xuống cặm cụi rửa cả chục mâm bát xếp hàng cạnh bờ ao. Trong lòng cứ thấy tủi thân muốn khóc!

Ngồi xe ô tô khách mất 4 tiếng cộng say xe,ngồi ăn mất 30 phút và ngồi rửa bát một mình mất gần 3 tiếng với một người đang mang thai như em mà nói là hơi quá sức. Lúc rửa xong đứng lên, em chóng mặt suýt ngã nhoài ra. May mà kịp bám vào thân cây nhãn cạnh đấy chứ không thì …

Trấn tĩnh 1 lúc thì mẹ anh ấy đi từ trong nhà ra,đon đả khi thấy em đã làm xong việc. Bác ấy bảo em bê những chậu bát lên phía sân trên cho khô ráo,sạch sẽ. Lúc đầu em tưởng bác ấy khiêng cùng em nhưng hóa ra bác ấy bảo em tự làm 1 mình,lúng túng quá nhưng em vẫn quyết định đi gọi anh người yêu để nhờ giúp đỡ. Bác ấy thấy vậy thì tỏ ra không vui,ý là chê em yếu. Em chưa biết phải giải thích như thể nào thì anh ấy 1 tay khoác tay mẹ,1 tay nắm tay em đi vào nhà, vừa cười vừa bảo:

-    Mẹ vào đây con nói cho mẹ chuyện này hay lắm! 

Anh ấy từ tốn rót nước mời bố,mẹ,chị gái,anh rể và em rồi nhẹ nhàng giới thiệu cả gia đình với em và ngược lại. Trong lúc giới thiệu từng người,anh ấy không quên kể về những điểm tốt và ưu điểm của từng người khiến anh ấy tự hào. Ai cũng đang vui vẻ khi được khen thì anh ấy bảo con có 2 tin vui: 1 tin vui và 1 tin rất vui,cả nhà muốn nghe tin nào trước?
Bố mẹ và anh chị cười ồ lên và bảo anh ấy nói luôn cả 2 đi, cứ úp úp mở mở làm gì khiến mọi người phải  tò mò.
Vậy thì tin thứ nhất- anh ấy nhìn em,cầm tay em và dõng dạc tuyên bố:

-    Con đưa Linh về đây hôm nay để ra mắt cả nhà và cũng là để xin phép bố mẹ,anh chị cho chúng con được cưới nhau ạ! Con yêu Linh đã 3 năm nay và khi con cầu hôn,cô ấy đã đồng ý! Con mong cả nhà đồng thuận và tác hợp cho chúng con ạ!

Cả nhà im lặng không nói gì, rồi bố anh ấy lên tiếng:
-    Còn tin thứ 2 của con là gì?
-    Dạ, tin này là vui nhất đấy ạ,vì con biết bố mẹ mong sớm có cháu để bế bồng và nối dõi nên chúng con sẽ sinh cho bố mẹ 1 đứa nhóc vào...ừm...(đang xòe tay đếm) ...hơn 7 tháng nữa ạ!

Anh ấy siết chặt lấy tay em để em bớt run và ngầm ra hiệu :”Có anh bảo vệ em đây rồi, cứ ngẩng mặt lên đi, đừng sợ!” Em thu hết can đảm,ngẩng đầu lên và nhìn thấy đôi mắt long lanh hạnh phúc và vô cùng kiên định của anh,khiến cho em lấy lại tự tin và thấy yêu anh của giây phút này hơn bao giờ hết !
Không khí quanh 2 đứa lúc này toàn màu hồng nên cả nhà anh ấy chắc chắn cảm nhận thấy. Khẽ nén tiếng thở dài,mẹ anh ấy nói :

-    Ừ. Chuyện đã đến thế này thì bố mẹ chẳng thể nói khác được. Nhưng mẹ có 1 điều kiện.
-    Dạ,mẹ cứ nói đi ạ!
-    Cháu Linh, gia đình bác sẽ có đầy đủ trách nhiệm và sẽ đến thưa chuyện với gia đình cháu. Nhưng sau khi đám cưới xong, cháu sẽ ở lại đây để làm việc và sinh con luôn trong lúc Thành vẫn làm việc và ở lại Hà Nội. Bác còn công việc của mình nên cũng không thể bỏ mặc hết để lên đấy chăm con cho 2 đứa được. Hơn nữa,cháu về làm dâu nhà bác,dâu mới lại là dâu trưởng nên sẽ có rất nhiều việc phải quán xuyến, nhiều vấn đề cháu phải quan tâm và nhiều người trong dòng họ cháu cần phải biết. Những vấn đề này đều phải làm từ lúc bắt đầu bước chân về nhà chồng nên cháu không ra Hà Nội ở được ít nhất là vài năm đầu. Sau này,khi nào đứa bé cứng cáp, cháu muốn ra Hà Nội hay ở đây thì tùy.Ý cháu thế nào?

-    Mẹ, con có thể chuyển về đây làm việc được mà, Thành nói.
-    Con chưa chuyển được! Công việc của con chỉ mới ổn định được 1 năm gần đây và đang có khả năng phát triển. Con cũng biết là để có được công việc đó chúng ta đã phải vất vả thế nào nên mẹ không đồng ý. Mẹ nghĩ phải vài năm nữa mới tính đến chuyện hôn sự của con, lúc đấy khi con về làm gần nhà mới khuyên con lập gia đình thì mới được chu toàn và vợ chồng con không phải khổ. Nhưng con lại không suy nghĩ thế nên bây giờ chỉ còn cách đấy thôi.

-   Ý cháu thế nào, Linh?

-   Dạ, xin phép 2 bác và anh chị có thể cho cháu bàn riêng với anh Thành và suy nghĩ kĩ càng về việc này được không ạ? Vì đây là việc quan trọng nên cháu không muốn vội vàng ạ!

Cả gia đình anh ấy nhìn nhau và gật đầu đồng ý.

Em  và Thành ở lại đến hôm sau thì bắt xe ra Hà Nội và cho đến lúc đi em vẫn chưa có câu trả lời nào cho bố mẹ anh ấy!

Em yêu Thành,yêu đứa con còn đang nằm trong bụng mẹ. Nếu cưới nhau thì em sẽ phải làm theo những gì mà mẹ anh ấy đã nói nhưng em không muốn sống xa anh ấy. Em muốn vợ chồng, con cái được sống cùng nhau,quan tâm, chăm sóc lẫn nhau thì tình cảm mới bền mới chặt được. Em phải làm thế nào bây giờ?

Để lại Bình luận

popup

Số lượng:

Tổng tiền: